Chào mừng quý vị đến với .

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

SN con nhớ mẹ.......

Anh_ba_me_3.jpg
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Ngọc Anh Khoa (trang riêng)
Ngày gửi: 22h:44' 08-11-2013
Dung lượng: 346.5 KB
Số lượt tải: 0
Mô tả:

Sinh nhật con …… http://www.nhaccuatui.com/m/Ekt8tQpF1u" />      http://www.nhaccuatui.com/m/Ekt8tQpF1u" flashvars="target=blank&autostart=true" allowscriptaccess="always" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="1" height="1">

Ngày mai là sinh nhật của con rồi đó mẹ ơi.....mẹ có nhớ không ? Và cũng gần tới ngày tròn năm mẹ bỏ chúng con ra đi......

Nghĩ vẫn thấy không ngờ mẹ bỏ con ra đi nhanh như thế. Con đã khóc biết bao nhiêu lần khi ngồi tại đây, trước bàn thờ với khói hương và ảnh của ba mẹ. Nhiều đêm thắp hương mà con cầu xin mẹ hiện về với con dù trong giây phút.Con đã năn nỉ mẹ về với con một lần nhưng mẹ không về. Mẹ giận con lắm hay sao? Những ngày tháng này, con ngồi nhớ lại thời kỳ mẹ nằm bệnh viện, con biết mẹ đau đớn lắm, con cũng đau. Cái tệ của con là con không cùng mẹ vượt qua nỗi đau, trong khi, mẹ luôn mong chờ con. Con chết lặng khi nghe chị ba gọi điện báo mỗi khi mẹ tỉnh, mẹ thường hỏi sao con không có mặt bên cạnh mẹ. Con đau lắm mẹ ạ! Nửa con muốn ở bên mẹ, nửa con lại không chịu được nỗi đau quặn lên trong lòng, khi thấy mẹ đau. Thế là con không ở bên mẹ được bao nhiêu. Có phải vì vậy mà mẹ giận con không, để con cầu xin mẹ, cho con gặp mẹ một lần, dù chỉ là trong giấc mơ, mẹ vẫn không về.

 

Sinh nhật con là cũng gần tới ngày giỏ tròn năm mẹ ra đi. Nhớ khi mẹ còn sống,trong bằng đó đứa con của mẹ, mẹ chỉ nhớ duy nhất ngày sinh nhật của con. Năm nào mẹ cũng nhắc. Còn con, mẹ sinh ngày nào con không biết. Tại sao con lại có thể vô tâm đến như thế? Cái ngày mẹ mang nặng đẻ đau ra con, cái ngày mẹ vật vã trên gường sinh, vậy mà con không một chút đoái hoài. Con tự hỏi, tất cả những gì hôm nay, giống như đang trừng phạt con vậy mẹ ạ! Con không sao có thể nguôi được hình ảnh của mẹ, ở những ngày cuối cùng, khi mẹ chịu đựng nỗi đau thể xác. Con còn nhớ, lần mẹ tỉnh lại duy nhất, giữa đêm khuya, các chị con cuống cuồng gọi nhau lại, vì biết đâu đó là lần cuối cùng mẹ nhìn từng đứa con mà mẹ rứt ruột đẻ ra. Không ngờ đó lại là lần cuối thật. Con thấy mẹ nhìn con, như hiểu mọi điều con muốn nói, và con chỉ nói với mẹ là: “Mẹ nghỉ đi nhé!”. Con thấy cái gật đầu rất nhẹ của mẹ, và mắt mẹ khép lại. Con đau quặn lòng mẹ ạ! Con đã hình dung ra mẹ sẽ rời bỏ chúng con mà đi, nhưng sao đối diện với mất mát, nó lại dai dẳng, khó chấp nhận đến như thế, mẹ ơi!

Mẹ đang ở đâu? Ngày mai mẹ có về thăm con trong sinh nhật của con không mẹ ?  Những đứa con mà mẹ mang nặng đẻ đau, mẹ chăm bẵm, dưỡng dục và mong chờ. Con biết, chị em con đều rất thương mẹ, rất đau khi không còn mẹ. Nhớ mẹ, con chỉ biết cầu nguyện với Chúa để Chúa rước mẹ về bên Chúa. Nhiều lần, con dại dột đến mức muốn đi theo mẹ. Con chỉ muốn biết mẹ có cực khổ như khi ở trần gian với chúng con không? Con chỉ mong có thể giúp mẹ đỡ vất vả về thể xác, đau buồn về tinh thần, mẹ hãy nói cho con biết đi, con phải làm sao?

 

Mẹ ạ! Khi mẹ còn ở trần gian, con đã không ở bên cạnh mẹ được, nhưng trong lòng con có lúc nào thanh thản khi nghĩ về mẹ? Con biết mẹ không vui khi ở nơi đó, nhưng con có thể làm gì khác hơn hả mẹ? Trong mắt các chị, em thì con  vẫn chỉ là người con được mẹ cưng chìu thương yêu nhiều nhất . Cũng trong lúc mẹ còn khỏe, con từng mơ ước sẽ có dâu có cháu chăm sóc cho mẹ, giúp mẹ vui , con sẽ làm được mà, nhưng sao mẹ không chịu chờ con? Nhưng tính con lang bạc thích tự do nên cho đến ngày cuối mẹ vẫn không được như ý nguyện …  Có lẻ vì thế mẹ giận không về với con mỗi đêm con ngồi bên bàn thờ mẹ ??? Con nhớ những tháng ngày mẹ gian truân lo cho chị em con ăn học khi ba mãi lo việc nước việc dân, rồi những tháng  ngày  vất vả của chị em con, khi mới lên thành phố này. Vất vả nhưng không chông chênh trong lòng vì con luôn có  mẹ bên cạnh.

Con biết, giờ có nói gì cũng vô ích, vì mẹ bỏ con đi thật rồi. Con vẫn đến thánh đường, nơi mà mẹ thường muốn đến để đọc kinh mỗi chủ nhật, con vẫn đọc kinh mỗi tối và tin có Chúa nhưng tại sao con không linh cảm được là mẹ đang ở bên con, để con đủ sức mạnh bước tiếp đoạn đường phía trước. Con luôn rơi vào trạng thái mệt mỏi, muốn khụy ngã. Mất mẹ, con như mất đi tất cả, mẹ ạ!

Đứa con hoang đàng của mẹ!


Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến