Chào mừng quý vị đến với .
Ca sĩ Duy Quang - Tài hoa và lận đận....
“Sao định mệnh luôn đẩy tôi vào những cảnh ngộ không bình thường như vậy. Tôi thấy nhiều người không nổi tiếng, ít tiền nhưng lại có cuộc đời rất bình dị. Hay là trời cho tôi nhiều thứ mà cũng lấy lại của tôi nhiều thứ đến thế?”, những câu hỏi này ca sĩ Duy Quang đã ngậm ngùi mang theo...
Ca sĩ Duy Quang đã “về miền quá khứ”, như lời trong ca khúc Nghìn trùng xa cách mà nhạc sĩ thân sinh của anh đã viết và anh đã hát, vào lúc 11 giờ 40 phút ngày 19-12 giờ địa phương, tại Mỹ. Ra đi ở tuổi 62 (Duy Quang sinh ngày 4-11-1950), sau một thời gian chống chọi với căn bệnh ung thư gan, anh đã để lại nỗi đau, tình cảm tiếc thương cho người thân, bạn bè, đồng nghiệp và công chúng mến mộ giọng hát của anh.
Giọng hát “thư sinh”
Ca sĩ Duy Quang tên thật là Phạm Duy Quang, con trai trưởng của nhạc sĩ Phạm Duy và nữ danh ca Thái Hằng. Duy Quang khởi nghiệp ca hát vào năm 17 tuổi. Anh cùng các em trong gia đình (Duy Hùng, Duy Minh, Duy Cường, Thái Hiền) thành lập ban nhạc The Dreamers một thời “làm mưa làm gió” trên các sân khấu ca nhạc Sài Gòn thập niên 1970. Duy Quang nổi tiếng với những bản tình ca do nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác: Em hiền như Masoeur, Thà như giọt mưa, Cô Bắc kỳ nho nhỏ, Đưa em tìm động hoa vàng, Nghìn trùng xa cách...
Ca sĩ Duy Quang trình diễn trong chương trình Duyên dáng Việt Nam. Ảnh: THÙY TRANG
Năm 1978, ca sĩ Duy Quang sang Pháp và đến năm 1979 sang Mỹ định cư cùng gia đình. Thời gian này, anh đi hát phục vụ cộng đồng người Việt tại một số nước, chủ yếu là Mỹ và thu âm rất nhiều đĩa nhạc. Ngoài ca hát, Duy Quang còn sáng tác và chuyển ngữ một số bài hát nước ngoài sang lời Việt. Bài hát Kiếp đam mê của anh sáng tác rất được khán thính giả yêu nhạc ưa chuộng.
Duy Quang được mệnh danh là “thư sinh hát”, vì phong cách hát và giọng hát của anh, theo nhiều người - như thấy mở ra khung trời học đường. Sau này, giọng hát anh đượm buồn hơn nhưng vẫn giữ phong cách đó mặc cho đời sống âm nhạc có thăng trầm. “Tôi nghĩ, trời ban cho mỗi người một chất giọng nên phải tận dụng nó đến suốt đời. Những cảm xúc âm nhạc cũng như tình yêu nếu giữ được như lửa thì nó vẫn cháy. Nếu mình cảm thấy chán chường, thất vọng thì đừng nói giọng hát mà cả cảm xúc cũng thay đổi”, Duy Quang từng nói về giọng hát của mình với báo giới như vậy.
Tình hoài hương
Năm 2004, Duy Quang cùng Duy Cường và nhạc sĩ Phạm Duy về Việt Nam để sinh sống. Anh hùn vốn mở quán ăn, phòng trà ca nhạc vừa để có thêm thu nhập và cũng để anh được tiếp tục đứng hát hằng đêm phục vụ người hâm mộ.
Quyết định về Việt Nam được anh chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn của báo giới trong nước: “Thực ra từ lúc ra đi, lòng tôi đã nghĩ đến một ngày về. Với người có tâm hồn nghệ sĩ, lại thường xuyên hát những giai điệu buồn bằng tiếng mẹ đẻ, cuộc sống tha hương luôn có khoảng trống về mặt tinh thần khó bù đắp”.
“Tôi bắt đầu lại ở quê hương bằng những bài hát, những kỷ niệm đẹp. Áp lực kiếm tiền cũng không nhiều vì thực ra tôi cũng dành dụm được một ít, phần gửi ngân hàng bên đó để lo cho các con ăn học, phần mang về Việt Nam đầu tư. Số tiền hằng tháng cũng đủ cho một cuộc sống dễ chịu” - Duy Quang từng tâm sự như vậy.
Tình riêng lận đận
Anh nói anh sống rất lạc quan, lúc khó khăn nhất anh cũng tự tìm ra niềm vui cho mình, chẳng có gì phải khổ tâm. Nói là nói thế nhưng anh là người khổ tâm nhất trong chuyện tình.
Nhiều người nói rằng anh về sống ở Việt Nam một phần vì chuyện buồn trong hôn nhân nhưng Duy Quang thừa nhận với báo giới sự tan vỡ gia đình chỉ là một phần nhỏ. “Tôi yêu người bằng nỗi nghiệt oan/ Không than van và không oán trách/ Cho tôi trọn một kiếp đam mê...”. Lời trong bài hát Kiếp đam mê của anh như vận vào cuộc đời mình. Những cuộc hôn nhân không mang lại cho anh hạnh phúc.
Định mệnh luôn an bài, con người không thể thay đổi số phận và ca sĩ Duy Quang cũng không ngoại lệ.
|
Chuyên nghiệp, bình dị, dễ gần Vợ chồng ca sĩ Elvis Phương nói: “Chúng tôi chơi với nhau từ lâu và có nói gì cũng chẳng đủ… Sẽ mất một khoảng thời gian dài để người thân, bạn bè, đồng nghiệp và khán giả có thể nguôi ngoai nỗi tiếc thương này”. Duy Quang chưa từng sống cuộc sống của một ngôi sao dù với nhiều người anh là ngôi sao thực sự. “Anh Quang làm việc chuyên nghiệp lắm. Nếu hẹn anh ấy tập chương trình lúc 12 giờ, anh sẽ có mặt trước thời gian ấy. Khác hẳn với phong thái làm việc của nhiều sao Việt dù xét về mặt địa vị, anh có thể hơn hẳn nhiều ngôi sao khác” - đạo diễn Phạm Hoàng Nam nhận định. Ca sĩ Đức Tuấn tâm sự: “Lần đầu tiên làm việc cùng với anh Duy Quang là chương trình Duyên dáng Việt Nam cách đây vài năm, tôi ấn tượng mãi về cách xử sự của anh và có lẽ, chính điều đó làm thay đổi tôi trong tư duy. Một cách tình cờ, tôi và anh mặc hai bộ vest y hệt nhau từ màu sắc đến kiểu dáng bởi đơn giản nó cùng nhãn hiệu. Tôi cứ đinh ninh anh sẽ đề nghị phải thay trang phục khác như nhiều ngôi sao khác vẫn làm. Và nếu điều ấy có xảy ra, tôi cũng sẵn sàng làm theo bởi anh là tiền bối và anh có quyền đề nghị như thế. Nhưng bất ngờ, anh bảo tôi: “Ngày mai, chúng ta mặc lại đồ này nhé. Trông tuyệt lắm”. Với tôi, anh là một ngôi sao đáng kính”. Nhạc sĩ Đức Huy kể: “Cách đây 5 tuần, khi bạn bè dự tiệc sinh nhật của Quang, dáng vẻ anh cũng suy sụp nhiều rồi. Nhưng anh bảo: “Sẽ không sao đâu, mình về Mỹ có lẽ có thuốc tốt hơn, mình cũng qua khỏi thôi”. Cách đây 2 tuần, khi ở Mỹ, lúc ấy, bệnh tình anh đã trở nặng nhưng anh vẫn cười nói yêu cầu bạn bè: “Đưa tao đi đây tí, tao muốn ăn món đó”. Khoảng thời gian cuối đời mình, Duy Quang quyết đi khắp nơi có thể để thưởng thức những món ăn khoái khẩu. Bệnh tật vậy nhưng Quang vẫn bình thản”.
T.Trang
|
Duy Quang nhiều lúc thấy bất hạnh trong tình cảm
- Thời trai trẻ, con đường nào dẫn anh tới nghiệp ca hát?
![]() |
|
Ca sĩ Duy Quang. Ảnh: Mỹ Thuật. |
- Ngày còn cắp sách tới trường, gia đình vẫn mong tôi học hành chăm chỉ và trở thành người có chức phận trong xã hội, có một tương lai xán lạn. Chí ít tôi sẽ trở thành bác sĩ hoặc kỹ sư, vì thời đó, ca hát chưa phải là một cái nghề để kiếm sống như bây giờ. Hình như nghệ sĩ lúc đó đồng nghĩa với sự nghèo túng. Nhưng niềm đam mê âm nhạc của tôi đã nằm sẵn trong máu tự lúc nào không biết. Thuở mới lớn, những âm thanh trẻ trung, mới lạ, những giai điệu tuyệt vời đã gieo vào lòng tôi sự rung động đến tận cùng cảm giác.
Không được gia đình tin tưởng, hưởng ứng, tôi đã có những buổi trốn học đi tập đánh đàn và đến nhà bạn lắng nghe những đĩa hát ngoại quốc của các ban nhạc nổi tiếng trong thập niên 60-70 như Shadows, Beatles, Rolling Stones. Vì còn đang học nên tôi nghèo đến nỗi không có tiền mua một cái máy hát cho riêng mình. Khi bắt đầu bước vào đời, niềm đam mê âm nhạc của tôi lớn dần theo năm tháng. Tôi dành thời gian buổi tối đi đánh đàn để kiếm tiền thêm. Năm 16 tuổi, tôi vừa đi học vừa đi làm để nuôi thân, không phải xin tiền cha mẹ nữa.
- Có người nhận xét rằng, anh nổi tiếng được là nhờ "cái bóng" quá lớn của cha anh, nhạc sĩ Phạm Duy, chứ hồi trẻ anh chỉ hát được vài bài "tủ". Anh nói sao?
- Cũng đúng đấy chứ! Là con của một người nổi tiếng thì dễ nổi theo. Nhưng công tâm mà nói, không có tôi thì lấy ai để diễn tả hết mực và làm thăng hoa những bài tình ca, thất tình ca của Phạm Duy phổ nhạc từ thơ của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên như: Em hiền như Masoeur, Hai năm tình lận đận, Thà như giọt mưa, Ta yêu em lầm lỡ, Cô Bắc kỳ nho nhỏ hay những bài tình ca như Chuyện tình buồn, Còn chút gì để nhớ, Cỏ hồng, Trả lại em yêu, Con đường tình ta đi...
Khi sống ở hải ngoại, tôi là người đầu tiên làm cho thính giả biết đến và yêu thích những bài hát như: Trúc đào, Căn gác lưu đầy, Những tâm hồn cô đơn, Tôi với trời bơ vơ, Chỉ chừng đó thôi, Rừng chưa thay lá...Có thể nói rằng, tôi là ca sĩ có nhiều bài "top hit" đấy chứ.
- Vào thời 1975, gia đình anh qua Mỹ trước, còn anh đi sau. Ở lại một mình, anh làm đủ mọi việc... Nhớ lại giai đoạn đó, anh cảm thấy sao?
- Năm 1975, bố mẹ và 4 em nhỏ của tôi đi Mỹ trước. Tôi và 3 người em trai ở lại VN. Lại một lần nữa tôi thay cha mẹ đùm bọc các em. Chúng tôi lúc ấy còn bị nhiều nghi kỵ nên rất cực khổ trong cuộc sống. Tôi đã phải làm việc để sinh tồn trong giai đoạn khó khăn của đất nước.
- Đàn ông như anh, có bao giờ phải khóc một mình?
- Sau năm 16 tuổi, dù buồn cách mấy tôi cũng không khóc. Chỉ âm thầm, lặng lẽ với nỗi đau riêng mình và chẳng bao giờ muốn chia sẻ cùng ai.
- Dường như giọng hát của anh có phần ủy mị và yếu đuối. Nó có phần nào giống tính cách của anh ngoài đời?
- Sở trường của tôi là hát nhạc buồn và nhạc tình, nên chắc chắn tôi không thể gào thét khi trình bày những nhạc phẩm này. Tôi yêu những bài hát êm đềm, có giai điệu đẹp, trong sáng và ghét những nhạc phẩm ủy mị, yếu đuối, rên rỉ nên có lẽ tôi không muốn theo trường phái này đâu.
Còn về tính cách, tôi thuộc loại người ít nói, hay mơ mộng, không hay nóng giận, thích cư xử nhẹ nhàng với mọi người. Như thế có phải là ủy mị và yếu đuối không.
- Anh trở về VN vì đã "quá ngán cuộc sống máy móc, lạnh lẽo ở Mỹ", "đã qua rồi thời ham nhà to, mê xe đẹp". Anh nghĩ thế nào về chuyện những ham muốn vật chất ấy chỉ qua đi khi anh nhận ra thời trẻ trung, sôi nổi của mình cũng qua đi?
- Đến tuổi này, tôi chợt nhận ra một điều: Mình đã thật ngu si khi hoang phí tuổi xuân để trở thành một cái máy kiếm tiền lúc còn sinh sống bên Mỹ. Lúc nào cũng nghĩ đến chuyện kiếm tiền để trả nợ vì bên ấy có rất nhiều thứ cám dỗ và dễ mua trả góp. Khi trở về quê hương, tôi không có nhà, có xe to và đẹp bằng bên Mỹ, nhưng cuộc sống thì đầy đủ, thú vị. Mỗi ngày sắp đến là một ngày vui của tôi. Có lẽ trong mỗi giai đoạn, con người có những ý thích khác nhau. Bây giờ, tôi chỉ mong muốn cuộc sống thanh thản và hạnh phúc.
- Theo anh, một ca sĩ nổi tiếng ở Việt Nam khác một ca sĩ nổi tiếng ở hải ngoại như thế nào?
- Ca sĩ ngày nay tạo dựng tên tuổi dễ hơn thời trước rất nhiều. Ngày trước, ngành ca nhạc chưa phải là một kỹ nghệ, chưa có những phương tiện truyền thông rộng rãi và hiện đại như TV, radio, Internet... Không có những sô ca nhạc tầm cỡ lớn, không có những nhà tài trợ để làm chương trình, không có công nghệ lăng xê, các hoạt động ca nhạc chỉ thu hẹp trong các phòng trà, hộp đêm.
Một ca sĩ nổi tiếng VN có nhiều khán giả và sô diễn hơn. Còn hoạt động văn nghệ ở nước ngoài chỉ diễn ra vào cuối tuần. Điểm khác biệt lớn nhất giữa ca sĩ VN và ca sĩ hải ngoại là vấn đề lăng-xê. Ca sĩ VN ra nước ngoài trình diễn nhận được tiền thù lao cao gấp 4-5 lần trong khi chi phí ở VN rất rẻ. Còn ca sĩ nổi tiếng hải ngoại về nước trình diễn, cát xê thấp hơn so với khi hát bên Mỹ (vì giá vé không cao).
- Anh đã thành lập phòng trà Văn Nghệ, rất đông khách và thành công về mặt tài chính, tại sao anh lại bỏ ngang để mở phòng trà Tình Ca?
- Tôi thích sự sòng phẳng, công bằng. Lúc nào tôi cũng muốn đặt niềm tin nơi mọi người. Nhưng khi niềm tin đã mất thì dù có lời lãi cách mấy đi nữa, tôi cũng dứt khoát từ bỏ và không tiếc nuối. Cuối cùng thì tôi cũng tìm được những người bạn thật sự, có cùng một niềm đam mê và lý tưởng để xây dựng nên phòng trà Tình Ca.
- Anh có thể kể gì về Julie, mối tình đầu và cũng là nữ song ca đầu tiên trong cuộc đời anh?
- Tôi gặp Julie lúc 17 tuổi. Chúng tôi bằng tuổi nhau, cùng nếm vị ngọt yêu đương thuở mới lớn. Cô ấy có giọng hát liêu trai. Tôi đã ôm đàn bỏ nhà theo nàng ra mãi tận Nha Trang hát chung trong ban nhạc The Free Ones từ năm 1968 đến năm 1970. Nhưng mối tình đầu cũng mau tan vì chúng tôi còn quá trẻ, chẳng có kinh nghiệm trong đời, huống gì tính đến chuyện trăm năm.
- Còn cuộc hôn nhân đầu của anh thì sao?
- Tôi lập gia đình năm 1984 với một người vợ rất đẹp, đẹp như một cánh hoa hồng có gai nhọn. Lúc ấy, nàng là hoa khôi ở Washington DC. Chúng tôi đã có một gia đình lý tưởng mà nhiều người phải mơ ước thèm thuồng. Cuộc hôn nhân ấy kéo dài 17 năm và có với nhau 2 nàng công chúa đẹp như tiên. Chúng tôi lấy nhau không phải vì tiền mà lại xa nhau vì đồng tiền đỏ đen.
- Ngoài lý do anh trở về VN như đã nêu, còn một lý do khác như báo chí nhắc tới: Anh mang nỗi buồn sâu kín của người đàn ông vừa tan vỡ chuyện gia đình. Anh thấy sao về điều này?
- Đúng thế. Năm 2002, tôi ly dị. Lúc ấy tôi buồn lắm và chẳng muốn làm gì, nghĩ gì nữa. Tôi chán nản chỉ muốn bỏ nghề vì không còn chút hứng thú. May thay, vào cuối năm 2004, tôi nhận được lời mời về VN trình diễn trong chương trình "Duyên dáng Việt Nam".
Tôi suy nghĩ: "Tại sao mình không thử trở về quê hương làm ăn sinh sống? Biết đâu!". Và quả nhiên, tôi đã tìm lại được niềm hứng khởi, yêu đời. Tôi từng tâm sự với rất nhiều bạn bè ở Mỹ: Ai đang bị stress, buồn chán, thất vọng, hãy tìm về quê hương, bảo đảm sẽ hết bệnh, khỏi cần đi bác sĩ tâm lý điều trị làm chi cho mất thời giờ và tiền bạc.
- Sau lần ấy, quan niệm của anh về phụ nữ, tình yêu, hạnh phúc của anh đã khác đi thế nào?
- Khi gia đình tan vỡ dù nhiều lần níu kéo mà không thành, tôi thực sự lâm vào trạng thái trầm cảm và chán nản. Thú thật, tôi đã bị tổn thương rất nặng nên chẳng thiết tha gì chuyện ái tình. Cũng có vài bóng dáng phụ nữ muốn cho tôi sự vỗ về và an ủi nhưng hình như vết thương chưa lành nên tôi đành tạ lỗi...
- Nghe nói có thời anh cũng dính dáng đến ca sĩ Ngọc Lan vì mê giọng hát của nàng. Thực hư ra sao?
- Ngọc Lan là người mà tôi chọn để song ca nhiều nhất, vì cả hai chúng tôi đều mến chuộng chất giọng của nhau. Ai cũng hỏi tôi có yêu Ngọc Lan không? Xin trả lời, tôi rất yêu quý tài năng và tính tình của nàng nhưng lúc ấy, tôi đã có gia đình. Tôi không muốn làm cho nhiều người buồn khổ và bản thân mình ân hận về sau.
- Bắt đầu một niềm hạnh phúc mới bằng cuộc hôn nhân thứ hai. Anh thấy Yến Xuân - người phụ nữ mình đã lựa chọn - như thế nào?
- Ông trời dường như đã cho tôi một sự "Mặc Khải" mạnh mẽ. Khi gặp Yến Xuân lần đầu, tôi bị cuốn hút rất nặng. Tôi nghĩ rằng đây chính là người phụ nữ sẽ đi với mình đến cuối cuộc đời vì Yến Xuân đã mang đến cho tôi sự tin tưởng, sự cảm thông tuyệt đối và quan trọng nhất làm cho tôi thêm yêu đời.
- Việc kết hôn với một người ít hơn mình 20 tuổi mang lại cho anh những trở ngại gì?
- Chưa bao giờ chúng tôi thấy trở ngại về vấn đề chênh lệch tuổi tác. Tôi tìm thấy nơi Yến Xuân một người tình, người bạn và người vợ. Chúng tôi sống giản dị, dễ tính, không hay bắt lỗi và thích vui đùa với nhau nên cuộc sống của chúng tôi rất tuyệt vời.
![]() |
|
Ảnh cưới của Duy Quang - Yến Xuân. Ảnh: N.S. |
- Vợ mới của anh trẻ thật nhưng không phải người nổi trội về nhan sắc. Liệu có phải anh đã thấm thía câu "vợ đẹp là vợ người ta"?
- Tôi đã gặp rất nhiều người đẹp trong suốt bao nhiêu năm trời nhưng có ai làm cho trái tim của tôi rung động như vậy đâu. Đối với tôi, Yến Xuân là người đẹp nhất, thế là đủ rồi.
Tôi từng có hạnh phúc và đã mất mát nên tôi nghĩ rằng mình có nhiều kinh nghiệm để giữ gìn tình yêu của mình. Chúng tôi đã thỏa thuận với nhau tuần trăng mật sẽ kéo dài mãi mãi.
- Trong ngày cưới, hai con anh đã từ Mỹ bay về VN. Điều đó có ý nghĩa như thế nào đối với anh?
- Tôi rất cảm động và hạnh phúc trọn vẹn. Điều làm cho tôi sung sướng nhất là các con đã đủ khôn lớn để hiểu biết và cảm thông. Tuyệt vời hơn nữa là Yến Xuân và các con tôi đã quấn quýt, quý mến nhau nhiều hơn tôi tưởng. Tôi nghĩ Yến Xuân sẽ là một "bà mẹ ghẻ" tốt nhất.
- Tình cảm cha con của anh có gì đặc biệt khi không cùng chung sống dưới một mái nhà?
- Con gái tôi sống với cô em út của tôi là Thái Hạnh. Hai cô cháu giống nhau như hai giọt nước nên thương nhau như mẹ con ruột thịt. Tuy sống xa con nhưng tôi thường gọi điện thoại về Mỹ gần như mỗi ngày. Cứ khoảng 3-6 tháng, tôi lại bay về Mỹ thăm con một lần.
- Sống xa cha mẹ, con cái luôn bị thiệt thòi. Anh bù đắp cho con như thế nào?
- Trước khi trở về VN sinh sống, tôi đã ký thác một số tiền khá lớn ở nhà băng Mỹ để nhờ cô em út thay anh nuôi nấng các cháu ăn học và không để chúng thiếu thốn bất cứ điều gì cho đến khi trưởng thành. Tôi xem các con như bạn và lắng nghe tâm sự cũng như những suy nghĩ của con. Tôi luôn khuyên con phải cố gắng sống thật đàng hoàng và học hành chăm chỉ. Thật may mắn vì con gái tôi rất ngoan ngoãn, thông minh. Tôi mong mỏi được cho các con những gì mà cha mẹ đã cho tôi...
- Một ca sĩ hào hoa, nổi tiếng trong tình trường, một người đàn ông có cuộc đời ba chìm bảy nổi. Nhìn lại chặng đường dài đã đi qua, anh tự nhận xét về mình như thế nào?
- Chẳng dám tự nhận mình là người hào hoa, nhiều khi tôi còn cảm thấy mình bất hạnh, không thành công trong tình cảm, vì từ trước đến giờ, chỉ gặp toàn thất vọng. Đến nỗi, có lúc tôi đã nhủ lòng rằng sẽ sống độc thân đến chết. Còn về công việc và sự nghiệp, tôi thấy mình là người may mắn. Tôi đã làm được gần hết những gì mà mình mong muốn. Tuy chưa trọn vẹn nhưng cũng xin tạ ơn cuộc đời, tạ ơn tất cả những người đã dành tình cảm cho mình bao năm qua. Những tình cảm ấy, đối với tôi còn quý giá hơn châu báu, ngọc ngà.
Nguyễn Ngọc Anh Khoa @ 20:42 23/12/2012
Số lượt xem: 534
- Tiếc thương ca sỹ DUY QUANG........... (19/12/12)
- HÀN MẶC TỬ - CON RỒNG TRONG NHÓM TỨ LINH (03/05/12)
- NHẠC SĨ LÊ THƯƠNG (22/04/12)
- Nhạc sĩ Xuân Hồng (22/04/12)
- NHẠC SĨ ĐỖ HỒNG QUÂN (22/04/12)


Các ý kiến mới nhất