Chào mừng quý vị đến với .
Cuộc sống

Hiện tại như một con đường dắt ta đến với những ánh bình minh rực rỡ – nơi mà ta không cần một sự sẻ chia nào gọi là gượng ép – nơi mà ta cũng chẳng cần một bờ vai cầu xin những miễn cưỡng để mặc cho con tim mình phải khóc theo kiểu vay mượn đâu. Ngày hôm nay của ta đã khác…
Ta đã từng mất rất nhiều niềm tin để dành cho một cuộc sống không phải là của mình, ta đã cho đi mọi con đường cũng như thật nhiều lý tưởng mà chẳng hiểu mình thực sự đã làm điều gì đó ngớ ngẩn? Chỉ thấy mình chưa đủ lớn vào mỗi lúc ấy, mình thật dại khờ, mình thật ngốc nghếch và mình thật là đáng thương, giống như một đứa trẻ con lang thang đi tìm mẹ giữa những bơ vơ của cuộc sống. Nhiều lần ta đã hỏi ngày mai kia rồi mình sẽ ở đâu?
Ta đã từng khóc nhiều lần, từng cảm nhận những cơn đau đến từ đáy của sự tuyệt vọng thốc mạnh lên trên những sức chịu đựng của một người đàn ông mạnh mẽ – nhưng ta chưa bao giờ cho phép mình gục ngã quá lâu. Chỉ cần vừa đủ để mình phải nhận ra cảm giác đó, chỉ cần vừa đủ để hiểu, để mình còn tự mình đứng lên. Không ai có thể dễ dàng lấy của mình những yêu thương đó để rồi đánh đổi bằng những giọt nước mắt cay đắng. Không ai đòi mình phải lo lắng cho họ, quan tâm họ và luôn luôn nghĩ về họ nhiều đến thế – suy cho cùng đó cũng chỉ là một thứ cảm giác ngộ nhận, phiến diện, chỉ có một mình ta khi ấy mới biết hết.

Đi đến giữa quãng đường và vấp ngã nơi chênh vênh ta mới hiểu được. Ngày hôm nay của mình phải làm gì, ngày hôm nay của mình có nên đi tiếp hay ngưng lại, ngày hôm nay nông nổi còn sót sau những bão giông kia sẽ còn làm gì cho mình phải cảm thấy rõ những thứ luôn luôn hiện hữu và tồn tại đó.
Thực sự mọi chuyện đã quá đủ để phải nói câu chấp nhận – đơn giản là cách ta từng trải qua những cơn đau để học được cách sống bao dung với những con người. Chẳng có gì tồi tệ ngay cả những bi kịch giáng xuống quãng đời vào một lúc nào đó mà ta không hề có ý thức chống đỡ từ trước.
Với cuộc sống có lẽ là vậy. Ta không được chọn cách tự sinh ra nhưng cuộc đời đã ban cho ta một người để thực hiện điều đó. Chính cái lúc ta cất tiếng khóc chào đời thì mọi trái tim dẫu từng bị tổn thương đến đâu cũng sẽ an nhiên mà bật cười khi bế ta trên đôi tay của hạnh phúc.
Không phải vì ta mang một sứ mệnh đi xoa dịu thế giới, không phải ta là một thiên thần bé nhỏ rất đáng yêu, cũng chẳng phải ta là người có quyền năng hay phép thuật để hóa giải mọi cơn đau của từng số phận. Ta là một kết quả minh chứng cho những tháng ngày chia sớt bao nhiêu nỗi khó nhọc đó, ta là một niềm kiêu hãnh, sự cố gắng, niềm hi vọng trở về nhà và hét gọi thật to – con ơi! Ta là người từng đánh bật mọi nhọc nhằn trong cuộc sống của họ ít nhất cho đến giờ phút này…
Chưa bao giờ ta tự hào cho rằng mình là một ý nghĩa dù thật nhỏ nhoi, ta không thích phải đặt mình vào những triền núi cao chênh vênh mà sợ hãi – đơn giản hơn ta thích neo lên một ngọn núi không thấy đỉnh một cách từ từ… từ từ.

Ta hiểu tháng ngày là những chinh phục, những khó khăn ta trải qua chỉ là thứ ta cần phải tiếp thu và rèn giũa. Như một cái cây cũng biết mình cần phải thích nghi và tồn tại nếu muốn sống một cuộc đời không bàn tay chăm sóc, như những con người dù trần trụi, dù họ tồn tại chưa hẳn giống như một học thuyết nhân sinh hay một triết lí sâu sắc nào cả – họ chỉ cần hiểu họ phải sống để yêu thương, yêu thương là cách mọi con người mang sẻ chia đến bên nhau tìm những điều đồng cảm – xóa tan đi những bỏng rát đang thiêu cháy biết bao nhiêu tâm hồn.
Ngày hôm qua ta là người thất bại trong tình yêu, trong công việc, trong mọi thứ – ta có thể khinh bỉ chính mình bởi những suy nghĩ bi quan. Nhưng hôm nay ta sẽ phải xoay mình mà nghĩ khác. Ta sống và đang tồn tại không phải để trách móc và tạo gánh nặng cho riêng mình.
Không đoạn đường nào luôn bằng phẳng, không trái cấm nào chỉ có những ngọt ngào dù chỉ từ bờ môi hay những đê mê của xác thịt, cũng như chính ta phải hiểu – sống là để chính mình chết trong bi kịch và tái sinh một cách khác thường, đầy mãnh liệt…
Cứ mỗi khi ta cho đi một hơi thở, một giây phút về lòng tin và sự cố gắng không chỉ dành cho riêng mình. Ta đang dần quý trọng cuộc sống, con người, và mọi thứ đang cùng hiện diện bên cạnh mình.
Giống như ta đang hiểu về cách xây dựng một con người bằng tâm hồn bởi những hạt giống chân thật.
Giống như ta sẽ chọn con đường bi kịch để đi chứ không phải một cuộc đời phẳng lặng không sóng gió.
Giống như ta sẽ cười vào mỗi sớm, có thể khóc tự do trong ngày nhưng trong cơn mơ ta sẽ cho mình quyền được trút đi theo mọi hơi thở – để bản thân thực sự khát khao về những bình yên một cách có chủ đích trong mỗi ngày mai…

Có một câu chuyện thế này:
Một người Ba Tư tên là Ali, sống ở một nơi không xa bờ sông Ấn, ông ta sở hữu rất nhiều vườn phong lan, ruộng đồng trù phú và những cây cảnh tươi tốt. Ông ta thực sự là một người giàu có. Một hôm, một vị tăng lữ truyền giáo đạo Phật đến gặp vị phú nông, ông ngồi cạnh Ali bên bếp lò, kể cho Ali nghe kim cương hình thành như thế nào. Kể xong, vị tăng lữ nói:
- Nếu một người có trong tay nhiều đá quý, anh ta có thể mua được lãnh thổ của cả quốc gia, và nếu anh ta có cả mỏ đá quý, anh ta có thể dùng tài sản này đưa con cái anh ta nên ngôi vị đế vương.
Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Ali bỗng trở thành một người nghèo khó, không phải vì ông ta mất đi tất cả, mà ông ta bắt đầu cảm thấy không thoả mãn. Ông ta nghĩ: “Mình phải có được một mỏ kim cương”. Ông ta trằn trọc suốt đêm không sao ngủ được, ngày hôm sau ông ta đến hỏi vị tăng lữ liệu ông ta có thể tìm được mỏ kim cương ở đâu.
Vị tăng lữ nói: “Chỉ cần anh tìm được một ngọn núi ở giữa có một con sông chảy qua, mà con sông này có thượng nguồn từ miền cát trắng anh có thể tìm thấy kim cương ở đó”. Ali nghe xong liền bán tất cả ruộng vườn của mình, thu hồi lợi tức, ông nhờ người hàng xóm trông giúp ngôi nhà và lên đường đi tìm kim cương.
Mọi người đều nghĩ, phương hướng ông ta tìm kiếm là hết sức đúng đắn, ông ta bắt đầu tìm từ những vùng đầy ánh trăng, sau đó đi qua lãnh thổ của Pakistan, lưu lạc tới Châu Âu xa xôi, cho đến lúc tiêu hết tiền, quần áo rách rưới bẩn thỉu. Ở trạm dừng chân cuối cùng trên hành trình của mình, ông dừng lại bên bờ sông Bacelona của Tây Ban Nha, nhớ đến sự mê hoặc về món tài sản khổng lồ vị tăng lữ đã nhắc đến, rồi đắm mình xuống dòng sông.
Mấy chục năm sau, một ngày kia, khi người thừa kế của Ali tưới nước cho trang trại của mình đã tình cờ phát hiện trong khe nước, cát trắng ánh lên thứ ánh sáng kỳ lạ. Anh ta thò tay xuống và mò được viên đá màu đen phát ra những màu sắc tuyệt đẹp, anh ta liền cất viên đá này vào phòng, đặt lên trên chiếc giá gần lò sưởi và tiếp tục’công việc, sau đó anh ta cũng quên luôn chuyện tìm được viên đá. Vài ngày sau, vị tăng lữ, người đã từng kể cho Ali nghe chuyện kim cương hình thành như thế nào, lại đến gặp người thừa kế của Ali và nhận thấy viên đá đặt trên giá, ông ta liền lấy nó xuống và kêu lên kinh ngạc: “Hãy nhìn viên đá này, hãy nhìn mà xem, Ali đã trở về rồi sao?”
Không, ông ấy vẫn chưa quay về, viên đá này tôi tìm được ở khu vườn sau nhà. - Người chủ mới trả lời.
Chỉ nhìn thoáng qua tôi đã biết đây là kim cương. - Vị tăng lữ nói.
Sau đó, họ tiếp tục tìm ở đáy lòng sông cát trắng, phát hiện ra rất nhiều kim cương.
Đây chính là câu chuyện tại sao mỏ kim cương Golconda ở Ấn Độ được tìm thấy. Golconda là mỏ kim cương lớn nhất trong lịch sử loài người, giá trị của nó vượt xa mỏ Kimberley ở Nam Phi. Viên kim cương Kohinoor của quốc vương Anh hay viên kim cương lớn nhất thế giới của Nga Hoàng cũng được lấy từ mỏ kim cương này.

Đây là chuyện “Kim cương ngay sau vườn nhà bạn” do một nhà diễn thuyết nổi tiếng người Mỹ biên soạn ra để kể về lịch sử phát hiện ra mỏ kim cương Golconda - mỏ kim cương lớn nhất thế giới. Trong 50 năm, ông đã đi khắp nước Mỹ và các châu lục lớn, đi qua các thành phố lớn nhỏ của nước Mỹ diễn thuyết bài “Kim cương ngay sau vườn nhà bạn” 6000 lần, bài diễn giảng này đã khích lệ hai thế hệ người Mỹ làm việc chăm chỉ đúng với cương vị của mình, không bỏ phí những gì mình đang có.
Năm 1888, ông tiếp tục dùng số tiền mình nhận được từ bài diễn thuyết này là 4 triệu đôla (tương ứng với 14,5 triệu đơm hiện nay) để thành lập nên trường đại học Temple danh tiếng.
Hơn 1 thế kỷ sau của hôm nay, chúng ta lại được nghe kể lại câu chuyện phát hiện được mỏ kim cương Golconda, sau đó bỏ đi màu sắc thần bí của câu chuyện, có lẽ chúng ta vẫn được thức tỉnh và lay động bởi ngụ ý sâu xa của câu chuyện.

- Bạn có bao giờ nhìn kỹ mỗi dấu chân in trên cát của mình?
- Bạn có lúc nào để ý đến công việc của bản thân mình trước mắt?
- Bạn có nghĩ chăm chỉ làm việc cũng có thể đem lại cho bạn nhiều cơ hội và sự giàu có không?
- Hay lúc nào cũng chỉ thấy ngưỡng mộ công việc của bạn bè.
“Nếu một người không bao giờ thấy được cơ hội trong cuộc sống và công việc của mình, mà chỉ luôn nghĩ rằng mình có thể làm được tốt hơn nếu được ở nơi khác, anh ta sẽ cảm thấy vô cùng thất vọng” một học giả thành công và nổi tiếng đã từng khuyến cáo điều đó với tầng lớp thanh niên trẻ.
Rất nhiều thanh niên không ý thức được một cách rõ ràng, công việc đầu tiên nhỏ bé của mình chính là một mỏ kim cương quý giá, chỉ cần biết khai thác tốt, toàn tâm toàn ý làm việc bạn sẽ tìm thấy được viên kim cương cho bản thân mình, bao gồm cả sự tăng lên về tiền lương và chức vụ. Ngược lại, những người luôn bị dao động về tâm lý luôn nghĩ: “Làm cái việc này thì có gì đáng hy vọng mà nói” hay “Làm việc này thì làm gì có được ngày rạng danh”. Những người hay nản lòng với công việc cũng không thể làm tốt công việc của mình. Họ tin rằng trên đời này có rất nhiều cơ hội kiếm tiền hoặc giúp họ thành công, và họ cứ chờ đợi, chờ đợi một thời điểm khác, một nơi khác hay một ngành nghề khác nhưng nhất định không phải lúc này, không phải công việc họ đang có đây, họ cứ mải mê suy nghĩ sau này sẽ nâng cao bản thân thế nào mà không hề biết trân trọng cơ hội ngay trước mắt. Họ cũng giống như nhân vật Ali trong chuyện vậy chỉ biết coi nhẹ công việc của bản thân và đánh mất đi tất cả những thứ đáng lẽ thuộc về mình.
Nguyễn Ngọc Anh Khoa @ 11:44 25/10/2013
Số lượt xem: 689
- Khai Trường (23/08/13)
- Kính dâng Mẹ : 100 NGÀY MẸ RA ĐI. (17/07/13)
- Hãy sống và khát vọng (05/07/13)
- Tình Khúc Chiều Mưa (11/04/13)
- Niềm tin (04/04/13)
Các ý kiến mới nhất