Chào mừng quý vị đến với .

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Thơ >

Đi tìm quên lãng

Ta đã mất niềm tin
Vào cõi đời đang sống
Mất tương lai, hy vọng
Mất dĩ vãng, nẻo về

Những mất mát ê chề
Như rừng khô, cỏ cháy
Như biển gào, sóng dậy
Trong đêm tối mịt mờ

Đời như thoáng hư vô
Ta còn mơ hay tỉnh?
Con tim buồn dở bịnh
Thoi thóp chút tàn hơi

Đời cứ thế dần trôi
Với bao lời hứa dối
Sao ta khờ quá đỗi
Để nông nỗi yêu người

Nơi ấy có nụ cười
Nơi đây là giọt lệ
Yêu làm chi như thế?!
Yêu chỉ để thương mình

Yêu chỉ để hận tình
Thì thôi, đừng yêu nữa!
Con tim khờ dẫu hứa
Vẫn chan chứa yêu hoài

Nghe gió lạnh bờ vai
Trong đêm dài vô tận
Ta nghe buồn rơi chậm
Lên bóng tối cuộc đời

Thôi thế, thế thì thôi
Làn mây trôi, gió thoảng
Ta đi tìm quên lãng
Quên dĩ vãng yêu người

Quên một kẻ đang cười
Quên chính người ta nhớ!
Quên tình yêu lầm lỡ
Quên kẻ nỡ quên mình

NSN

Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Ngọc Anh Khoa @ 21:24 03/09/2013
Số lượt xem: 598
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến