Chào mừng quý vị đến với .

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Thơ >

ĐỜI ...

 

Đời !


Đời nhạo tôi ... Một chữ khờ, si dại
kiếp con tằm, vây kén, trả nợ tơ
suốt nữa đời, gậm nhấm mối mộng mơ
cho nhân thế kết thành tơ, gấm, lụa

Đời cười tôi ... Một chữ tình, vây bủa
quay quắt hồn, tìm ngõ cụt không tên
bước thấp, cao vô lối chốn chênh vênh
chưa thoát ngõ, vì đa tình tự cổ

Đời chê tôi ... Một chữ nghèo, khốn khổ
cảm mến người, đè nén tận lòng sâu
ôm tương tư, khoé mắt ngấn giọt châu
không dám tỏ, vì sợ người chê trách

Đời oán tôi ... Một chữ lòng, mục rách
chấp vá hoài, muôn mảnh vụng thô sơ
vẫn thế thôi, ai đã biết, đã ngờ
vì nhân thế làm tâm hồn ngây dại

Đời ghét tôi ... Một chữ cười, tê tái
tôi cuồng ngông, thế thái vốn vô tình
nhân gian kia, ngàn vạn lối loạn hình
lúc mờ tỏ, không làm sao hiểu được


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Ngọc Anh Khoa @ 20:35 13/03/2012
Số lượt xem: 448
Số lượt thích: 0 người
No_avatar

Đời khen tôi......Một người thầy chân chính

vóc sức mình, phục vụ cho nước non

cho trẻ con, thôn xóm được chữ tròn

cho xã hội, bớt một phận gánh nặng.

 

Đời là thế,.....thầy ơi! đừng có giận

hãy vui hơn, cho sức khỏe thêm nhiều

gắng phục vụ, vì đồng lương ít ỏi

nhưng người đời, vẫn gọi mãi thầy ơi!

 

 
Gửi ý kiến