Chào mừng quý vị đến với .

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Thơ >

SỐ MỆNH.........

 

Số Mệnh

Ta lạnh lùng, ví yêu là mệnh số
để thói đời, định hộ kiếp ngày sau
trong tay ai, vung vẫy phép nhiệm màu
làm khát vọng đến vô tình, vô giác

Đời cuồng si, trái tim ta hoá bạc
chẳng oán phiền, khi dẫm bước hư vô
lòng mông lung, in dấu vết mơ hồ
chưa vướng tội, đã tự mình sám hối

Đêm hãi hùng, rợn rùng nơi bóng tối
ác mộng nào hằng lên lỏi trong tôi
gục đầu lên hoang vắng chẳng xa rời
bài kinh cũ, luân hồi từ kiếp trước

Từng linh hồn, díu dan bao mộng ựớc
ngắm sao sa vương vải dưới khe nguồn
một mối tình, u uẩn với trăng suông
ta nhận thức: Yêu đương mệnh phước

Dáng thơ ngây ... không bao giờ còn nữa
nét u buồn hằn mãi kín tâm linh
lời thơ đau, là mộ huyệt sầu tình
cười chua xót, đưa hồn về vĩnh cữu ..!

Lời trần tự có bao giờ đã đủ
nghiên dáng buồn ủ rũ nét thơ ngây
thoáng trong đời gieo mần nhớ đắng cay
mọc từng nhánh xương rồng trong tim nhỏ

Lời yêu thương lần cuối cùng chối bỏ
đời là thơ hay tử tội đa tình ?
khoác lên người một màu áo trắng tinh
khăn tang vấn lên mái đầu xanh biếc

Tiếng yêu thương ngàn đời luôn bất diệt
khi mùa yêu hoa lá đã khô cành
anh bố thí nụ hôn hời lạnh cảm
đế hồn ta giá buốt đến trăm năm

Trời Đông lạnh lòng tư tình chẳng ấm
cho đêm về thêm giá rét chiêm bao
và mưa phùn thấm ướt giọt lao đao
cho giấc mộng ngàn đời không yên giấc


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Ngọc Anh Khoa @ 20:43 13/03/2012
Số lượt xem: 478
Số lượt thích: 0 người
No_avatar

Mây lang thang trôi hoài không ngoảnh lại

Sao vội trách số mình là bạc bẻo

Đừng bay cao mà hạ thấp xuống nào

Sẽ thấy được cuộc đời không như ảo

Đường trên cao bồng bềnh và huyền ảo

Giấc mộng nào cững vui vẻ biết bao

Hãy lưu giữ những gì trong giấc mộng

Sẽ có ngày hiện thực như đã trông.

 
Gửi ý kiến